Vào một buổi sáng mùa hè nóng bức đầu tháng Năm, anh đi ngắm lúa mì ở sườn Tây. Anh đạp xe với tinh thần phấn chấn và đi một con đường vòng về phía nam đến cánh đồng ở sườn phía tây bên ngoài làng.
Anh ta nhìn chằm chằm vào nó với đôi mắt sáng và trái tim trong sáng, và những đường vân bất ngờ tụ lại với nhau. Rễ nhẹ, lá vàng, lá hếch, che khuất ánh nắng. Những bông lúa mì chất lượng, năng suất cao đang réo rắt trên đầu cánh đồng.
Xe của anh đang chạy chậm trên đường, bám theo vết bánh xe. Đột nhiên, một cơn gió dữ dội thổi lên, thổi mạnh, những bông lúa mì quý giá dần chín gần trong tầm tay.Anh làm theo ý mình và nhìn thấy con đường thông thoáng mà không nhặt được món đồ nào còn thiếu. Gió thổi chậm rãi, từ từ, không ngừng một giây phút nào. Tâm trạng của anh tăng vọt không mệt mỏi. Sóng lúa cuộn lên cuộn xuống, mênh mông như làn khói.
Biển tưởng chừng như đang trình diễn những khoảnh khắc đẹp đẽ nhưng lại giống như một vở kịch đêm do người khác điều khiển. Anh ấy có một ký ức sống động về lúa mì chín giữa mùa hè và lúa mì mới.Anh ấy đam mê lúa mì mà anh ấy đang nhìn và vẫn còn nhớ về nó.