Trong màn đêm vô tận này, tôi đứng trong Thung lũng vang vọng trống trải, bên tai vang vọng vĩnh hằng, lặp đi lặp lại tiếng cười của quá khứ.Những âm thanh, hình ảnh đó tràn vào tâm trí tôi như thủy triều, nhưng lại lướt qua kẽ tay tôi như cát.Tôi đưa tay ra định chộp lấy thứ gì đó nhưng chỉ thấy có chút khí lạnh.
Thời gian, kẻ du hành tàn nhẫn này, đã lấy đi tuổi trẻ, ước mơ và tất cả những gì tôi có.Chỉ còn lại những tiếng vang vô tận này, kể lại những mảnh ghép của quá khứ.Khi nhắm mắt lại, anh cảm giác như vẫn cảm nhận được hơi ấm, nụ cười và từng chi tiết của em.Nhưng khi tôi mở mắt ra, mọi thứ trở thành một bóng ma không thể chạm tới.
Đêm ở Thung lũng Echo thật im lặng và sâu lắng, như thể nó có thể nuốt chửng mọi nỗi buồn.Tôi ngồi trên tảng đá dưới đáy thung lũng và để nước mắt lặng lẽ rơi.Những giọt nước mắt này là sự kết tinh của nỗi khao khát, dấu ấn của thời gian và là nỗi đau vĩnh viễn trong trái tim tôi.Chúng hòa thành dòng, chảy chầm chậm dọc theo đáy thung lũng, mang theo nỗi buồn của tôi đến nơi xa không biết.
Tiếng vang vĩnh cửu, em là giai điệu vĩnh cửu trong trái tim anh, em sẽ ở bên anh mọi lúc mọi nơi.Em là nhân chứng của thời gian và là kỷ niệm mà anh không thể buông bỏ.Trong tiếng vang thầm lặng này, tôi tìm thấy quê hương của mình, một nơi mãi mãi bị bao quanh bởi tiếng vang.
Và anh sẽ ở đây, nhớ em mãi, nhớ người đẹp đã mất, cho đến tận cùng thời gian.